Chuyện ngụ ngôn về một con Bò (phần 2)

Viết bởi Lion Long Ly
2 năm trước
308
[Tiếp phần 1] “[…] Một năm trôi qua, hai người đến ngôi làng cũ. Họ tìm kiếm căn lều nằm trước trong vô vọng mà thay vào đó là một căn nhà xinh xắn vừa mới được xây dựng trên nền đất cũ. Họ dừng chân và hết nhìn ngược lại nhìn xuôi để biết chắc mình đã đến đúng chỗ. Người học trò gõ cửa và gần như không tin vào mắt mình nữa. "Chỉ năm ngoái, khi chúng tôi ghé qua đây", anh hỏi, "các ông dường như đang sống trong tình trạng bất hạnh và vô vọng. Điều gì đã khiến các ông gặp hên đến vậy?" Ông chủ nhà kể rằng thật sự là một trùng hợp kỳ lạ, khi ngay cái ngày mà hai thầy trò rời đi, không biết kẻ bất lương nào do ganh ghét với tài sản hiếm có của gia đình ông đã nhẫn tâm cắt cổ con vật đó. Ban đầu tôi sống trong tuyệt vọng và đau khổ. Con bò đó là tâm điểm cho sự tồn tại hằng ngày của chúng tôi, nói thật lòng, việc có được con vật ấy tạo cho chúng tôi cảm giác an toàn. "Một thời gian sau, chúng tôi nhận thấy rằng mảnh vườn đó cung cấp nhiều lương thực hơn mức chúng tôi nên tôi đem ra chợ bán. Người đàn ông hồ hởi nói: "Lần đầu tiên trong đời chúng tôi có tiền mua thực phẩm và quần áo. Và chúng tôi nhận thấy niềm hy vọng cho một cuộc đời mới, một cuộc đời mà chúng tôi chưa bao giờ nghĩ có thể trở thành hiện thực. Ông giáo liền hỏi người học trò: "Con có nghĩ là gia đình đó vẫn có thể đạt được những điều mà họ gặt hái trong năm vừa qua nếu như họ vẫn còn con bò đó?" - "Có lẽ không" "Vậy bây giờ con hiểu chưa? Con bò mà họ yêu quý như báu vật chính là sợi dây xích trói buộc cuộc đời họ với nghèo đói. Họ đinh ninh rằng con bò đó giúp họ khỏi bị suy sụp. Nhưng phải đợi đến khi mất đi sự an toàn giả tạo đó thì họ mới bị buộc phải nhìn sang một hướng mới" Chúng ta ai cũng có những con bò trong đời mình. Chúng ta mang trên mình gánh nặng của những niềm tin sai lầm, những lời biện bạch, những nỗi sợ và những định kiến. Bi đát thay, tất cả những hạn chế do ta tự áp đặt cho mình đã trói chúng ta vào một cuộc sống tầm thường. Nhiều người còn ngoan cố giữ lại cái lý do họ không thể sống cuộc đời mà họ luôn ước mơ. Họ tao nên những lời bào chữa hầu như rất đáng tin để biện hộ với chính mình và với người khác, và tiếp tục sống với những xáo động nội tâm khi họ nhận ra rằng những lý lẽ đó có lẽ đánh lừa được người khác chứ không lừa được mình” “Once upon a cow - Camilo Cruz,PhD"
0 Hay!
Bình luận
Bạn cần đăng nhập trước khi bình luận