Status hay

21/07/2015 09:06
1. Kỹ Năng Giao Tiếp và Tương Tác Cá nhân Kỹ năng giao tiếp giữa các cá nhân Giao tiếp có lời/không lời Lắng nghe chủ động Thể hiện cảm xúc; đưa ra phản hồi (mà không khiển trách đổ lỗi) và nhận phản hồi Kỹ năng Từ Chối/Thương thuyết Thương thuyết và quản lý mâu thuẫn Kỹ năng quyết đoán Kỹ năng từ chối Đồng Cảm Khả năng lắng nghe và hiểu nhu cầu và hoàn cảnh của người khác và thể hiện sự thấu hiểu đó Phối hợp và Làm việc nhóm Thể hiện sự tôn trọng với đóng góp và phong cách khác biệt của người khác Truy cập khả năng của chính mình và đóng góp cho nhóm Kỹ Năng Vận Động Kỹ năng ảnh hưởng & thuyết phục Kỹ năng truyền động lực và tạo mối quan hệ 2. Kỹ Năng Ra Quyết Định và Tư Duy Sâu Sắc Kỹ năng ra quyết định/giải quyết vấn đề Kỹ năng thu thập thông tin (nhận thức) Đánh giá các kết quả tương lai dựa trên hành động hiện tại của bản thân và người khác (dự đoán, độ chính xác) Quyết định các giải pháp lựa chọn khác đến vấn đề Kỹ năng phân tích ảnh hưởng của giá trị và thái độ của bản thân và người khác về truyền động lực (làm hài lòng tất cả mọi người) Kỹ năng tư duy sâu sắc Phân tích ảnh hưởng truyền thông và người xung quanh (ảnh hưởng xã hội, ảnh hưởng truyền thông, mạng xã hội và thức ăn rác) Phân tích thái độ, giá trị, tiêu chuẩn xã hội, niềm tin và các yếu tố ảnh hướng đến chúng (cái lợi thứ cấp, bằng cấp vs giáo dục) Nhận biết các thông tin liên quan và các nguồn thông tin (ăn kiêng thông tin, cạm bẫy thông tin) 3. Kỹ Năng Quản Lý Bản Thân và Đương Đầu Kỹ năng để tăng định hướng nội lực Kỹ năng xây dựng sự tự tin/lòng tự trọng (cái tôi cá tính, 7 giá trị phát triển cá nhân, một người có học phải biết những gì) Kỹ năng nhận biết bản thân bao gồm nhận biết quyền lợi, ảnh hưởng, giá trị, thái độ, điểm mạnh và điểm yếu (nhận biết bản thân, khám phá sức mạnh 2.0) Kỹ năng đặt mục tiêu Kỹ năng Tự đánh giá/ Tự nhìn nhận/ Tự theo dõi bản thân (chấp nhận, hiệu chỉnh bản thân) Kỹ năng quản lý cảm xúc Quản lý cơn giận Xử lý nỗi buồn và lo lắng Kỹ năng đương đầu với mất mát, lạm dụng, chấn thương (chín chắn) Kỹ năng quản lý căng thẳng Quản lý thời gian (liều lượng hiệu quả tối thiểu) Suy nghĩ tích cực (cảm xúc: Hệ thống định vị khao khát) Kỹ năng thư giãn (hít thở, làm chủ nhiệt độ)
2 3
Bạn cần đăng nhập trước khi bình luận
2 năm trước
trinh bay van de tot da kho ,biet lang nghe cang kho hon
0 0
2 năm trước
ki nang nao cung can thiet
0 0
18/07/2015 16:36
Kẻ biết thì không nói. Kẻ nói thì không biết.
4 6
Bạn cần đăng nhập trước khi bình luận
1 năm trước
just sometime
0 0
1 năm trước
ngắn gọn, xúc tích a
0 0
2 năm trước
hien tuong pho bien
0 0
2 năm trước
tot nhat la biet thi hay noi ra
0 0
17/07/2015 12:26
No – one gets an iron – clad guarantee of success. Certainly, factors like opportunity, luck and timing are important. But the backbone of success is usually found in old – fashioned, basic concepts like hard work, determination, good planning and perseverance.
Không ai có được bảo đảm chắc chắn thành công. Chắc chắn những yếu tố như cơ hội, sự may mắn và thời điểm là quan trọng. Nhưng xương sống của thành công thường được tìm thấy trong các khái niệm cơ bản, cổ hủ như làm việc chăm chỉ, quyết tâm, lên kế hoạch cẩn thận và kiên trì.
3 4
Bạn cần đăng nhập trước khi bình luận
1 năm trước
nice :))
0 0
1 năm trước
yeah, bạn nói đúng
0 0
2 năm trước
hay
0 0
17/07/2015 12:16

Cuộc sống hiện đại đòi hỏi mỗi cá nhân phải không ngừng cập nhật giá trị và hoàn thiện giá trị của mình. Để tồn tại và phát triển, với bất kỳ ai, việc có công việc làm để đảm bảo sự tồn tại của cuộc sống là vô cùng quan trọng. Đồng thời với đó là yêu cầu học tập, bồi dưỡng, rèn luyện không ngừng để nâng cao chất lượng đời sống đó, để đời sống thực sự là “sống” chứ không là “tồn tại”.

Vậy chúng ta đã làm như thế nào và chúng ta đã nâng cao chất lượng cuộc sống của mình ra sao? Và để có kết quả cuối cùngthực sự tốt đẹp, ta cần bồi dưỡng thêm cho mìnhnhững tố chất gì?

Đó là những câu hỏi mà không phải ai cũng có thể trả lời một cách dễ dàng được.

Có một thực trạng rất dễ nhận ra trong mặt bằng giáo dục, đào tạo ở Việt Nam. Để có một bằng chứng nhận về học tập kiến thức trong nước và quốc tế, với chúng ta, đó không là điều quá khó. Nhưng để có giải huy chương vàng trong các môn thể thao hay bằng sáng chế thì chúng ta khó có thể đứng trong tốp đầu thậm chí là còn rất xa nếu xét trên đấu trường quốc tế.

Có phải chúng ta lười luyện tập hay không?

Chắc chắn không phải như vậy. Đất nước Việt Nam nổi tiếng với truyền thống hiền tài. Sinh ra trong một đất nước vốn xuất phát từ nền nông nghiệp, người Việt Nam đã tôi luyện cho mình một truyền thống ý chí sắt đá, một tinh thần ham học hỏi, một nghị lực quật cường vượt lên hoàn cảnh từ ngàn xưa.

Nhưng tại sao cái ta nhận về chưa thực sự đúng với những ý chí, những tinh thần và những công sức ấy?

Sẽ có rất nhiều nguyên nhân. Nhưng một trong những nguyên nhân căn cốt đó là: việc nhận diện cái cần rèn luyện để trở thành chuyên nghiệp chưa được xác định đúng, cái cần chuyên nghiệp thì không đảm bảo còn cái không cần chuyên nghiệp thì có lẽ rất giỏi. Ví như bạn có thể không biết đá bóng nhưng bạn bình luận bóng đá quả là không thể chê vào đâu được, như vậy bạn đã chỉ mạnh đánh giá, mà quên đi mình đâu có thực hành được. Bạn nấu ăn chẳng đâu vào đâu, nhưng ăn một bát canh nhạt do tay mẹ nấu, thì bạn chê ỏng eo: “Sao canh mẹ nấu chán thế?”, như vậy, bạn đã chứng tỏ bạn rất chuyên nghiệp trong việc chê trách người, nhưng cái quan trọng nhất là chuyên nghiệp trong công việc gia đình và ứng nhân xử thế thì lại không được bạn xây dựng thành ý thức…

Tại Mỹ, từ những năm 1916, người Mỹ đã nhận ra rằng tri thức nhân loại là rất lớn nhưng để thực hành thành thạo và áp dụng, ứng dụng vào cuộc sống thì thường không như mong muốn. Cho nên mỗi người dân lao động tại Mỹ phải đảm bảo thực hành và phải được các tổ chức công nhận là đã qua 13 kỹ năng bắt buộc.

13 kỹ năng bắt buộc đó là:

1. Học cách học – Phương pháp học

2. Lắng nghe & Thấu hiểu

3. Thuyết trình & Thuyết phục

4. Giải quyết vấn đề

5. Tư duy sáng tạo & hiệu quả

6. Tinh thần tự tôn

7. Đặt mục tiêu và tạo động lực

8. Phát triển cá nhân và sự nghiệp

9. Giao tiếp thành công

10. Tinh thần đồng đội - TEAM

11. Đàm phán & Thương lượng thành công

12. Đảm bảo hiệu quả tổ chức

13. Lãnh đạo bản thân và tổ chức

Vậy kỹ năng con người là như thế nào?

Theo các chuyên gia tâm lý, để sống và làm việc, tất cả các vận động của con người theo bản năng hay có ý thức thì đều xảy ra liên hoàn và liên tục. Ví như hàng ngày bạn không thể ngồi 1 chỗ mà có thể giải quyết được tất cả những công việc liên quan như: ngủ, ăn, vệ sinh, gặp gỡ, trao đổi, hội họp, tư duy, đi lại… Và mỗi một chi tiết nhỏ từ tĩnh đến động hay luân chuyển liên kết đều tạo thành những chuỗi hành động của con người.

Đó là sự tập hợp những vấn đề từ đơn giản đến phức tạp cấu thành. Để làm một việc như đánh răng buổi sáng chẳng hạn thì đầu tiên ta phải đi tới chỗ cần đánh răng sau đó ta lấy bàn chải, bơm thuốc vào bàn chải răng, lấy cốc, vặn mở vòi nước, hứng nước, vặn khóa tắt, đánh răng, súc miệng, nhổ nước vào bồn, rửa mặt rồi lấy khăn mặt và phơi khăn ….

Như vậy để hoàn thành 1 công việc thì ta phải làm hàng chuỗi công việc liên quan đế công việc đó và bổ trợ cho nó.

Trong cuộc sống của chúng ta trong một ngày thì phải giải quyết bao nhiêu vấn đề như vậy? Chắc là vô số vấn đề mà ta không thể đếm được. Những việc ta làm thường theo những thói quen, từ người khác hướng dẫn hay bắt trước người khác làm gì thì mình cũng làm như vậy, thấy được được là ta cho là được và những công việc không cần học và rèn luyện ta cũng có thể hoàn thành. Đó là những việc mà theo các chuyên gia gọi đó là làm theo cảm tính hay bản năng, nhưng có những công việc cần phải đòi hỏi phải có nỗ lực trải nghiệm và phải được dạy, học tập kỹ càng, thậm chí không thể giải quyết một mình mà phải cần có nhiều người hỗ trợ mới thành công được.

Trong thời đại ngày nay, Con người ngày càng nhận thức rất rõ ràng rằng để giải quyết mỗi vấn đề dù là nhỏ nhất thì không thể giải quyết theo cảm tính, những quan điểm cá nhân, mà tất cả những vấn đề dù tĩnh hay động liên quan đến cá nhân hay tổ chức ở mọi góc độ hay cấp độ đều phải được đào tạo một cách bài bản và chuyên nghiệp.

Nhưng ở Việt Nam, thực tế ta đã làm điều đó như thế nào? Nếu bạn muốn làm nghề nào thì sẽ có tổ chức đứng ra sẽ đào tạo cho bạn kỹ năng để làm nghề đó, nhưng để đảm bảo cho vận hành nghề thành công thì ngoài kỹ năng nghề được đào tạo cho bạn dù rất giỏi thì cũng chỉ đảm bảo 15% cho sự thành công của bạn còn 85% cho sự thành công của bạn lại cần những kỹ năng khác bổ trợ đó là những kỹ năng sống, kỹ năng lãnh đạo bản thân. Sự thật là rất nhiều người đi học nghề và rất giỏi nghề  nhưng không để ý tới những kỹ năng lãnh đạo bản thân nên vẫn khó có việc làm tốt và ổn định. Có rất nhiều người rất giỏi nghề tuy học vấn của họ không cao nhưng sự trải nghiệm và những kinh nghiệm làm việc của họ rất tốt, rất chuyên nghiệp nhưng cũng chỉ eo hẹp trong phạm vi cá nhân. Nếu họ có đào tạo thì cũng chỉ cho người thân và người nhà của họ chứ không mang tính chất rộng hơn cho cộng đồng. Để cho cộng đồng có thể tiếp cận những kỹ năng sống và kinh nghiệm của người đi trước được nhiều hơn, hiện nay các tổ chức đào tạo tại Việt Nam cũng đã được mở, nhưng mới chỉ dừng lại ở việc dịch vụ và môi giới đào tạo chứ chưa có những giảng viên cơ hữu được đào tạo bài bản về chuyên ngành, chuyên nghiệp đào tạo kỹ năng mềm. Các trung tâm hay công ty đào tạo chỉ triển khai tuyển dụng, kêu gọi học viên và giới thiệu PR các chương trình đào tạo được thiết kế theo nhu cầu rồi mời các giảng viên thỉnh giảng, các chuyên gia trong nước và quốc tế bên ngoài về là giảng viên với chi phí rất hấp dẫn.

Đã đến lúc các tổ chức, các chủ doanh nghiệp và mỗi người chúng ta phải nhận thức rằng ai cũng cần có sự thành công, cống hiến, hạnh phúc trong cuộc sống. Và để đảm bảo tính bền vững của những mong muốn đó thì không thể giải quyết vấn đề, công việc, giao tiếp, hành động… bằng cảm tính, bắt chước, chia sẻ từ người khác được, mà cần có ý thức và quyết liệt hơn về việc trải nghiệm thực tế.

Đã đến lúc chúng ta cần nâng cao kỹ năng sống của bản thân, kỹ năng làm việc của cá nhân trong tổ chức lên tầm chuyên nghiệp hơn để phù hợp vào mọi hoàn cảnh gia đình, tổ chức, cộng đồng xã hội và hòa nhập quốc tế.

10 KỸ NĂNG CỐT YẾU TẠO THÀNH CÔNG TRÊN CON ĐƯỜNG DANH VỌNG

Những bậc thang thăng tiến trên con đường danh vọng phụ thuộc nhiều vào những kỹ năng và khả năng nghề nghiệp mà thị trường lao động đang có nhu cầu cao. Nói chung, những khả năng này phụ thuộc vào những lợi ích của từng cá nhân và mục tiêu mà họ đặt ra. Tuy nhiên, có những kỹ năng mà thị trường lao động ở bất cứ đâu và bất cứ khi nào cũng có nhu cầu cao. Dưới đây là 10 kỹ năng như vậy do Bộ Lao động Mỹ đã đưa ra:

1. Khả năng giải quyết vấn đề:

Khả năng nhận biết, nghiên cứu và giải quyết vấn đề một cách có hiệu quả được đánh giá rất cao trong các lĩnh vực hoạt động xã hội, kinh doanh, y tế, khoa học và kỹ thuật.

2. Các kỹ năng về nghề nghiệp - kỹ thuật:

Khả năng lắp đặt, bảo vệ và sửa chữa các thiết bị điện tử và cơ khí được đánh giá cực kỳ cao trong các lĩnh vực kỹ thuật, viễn thông và giao thông vận tải.

3. Khả năng giao tiếp:

Bầu không khí làm việc trong một tổ chức và hiệu quả công việc phụ thuộc rất nhiều vào chất lượng của các mối quan hệ giữa nhân viên với khách hàng của họ

4. Sử dụng máy vi tính và lập trình:

Việc nắm bắt các tính năng của máy vi tính và khả năng sử dụng các tính năng đó tạo nhiều cơ hội cho người lao động trong việc tìm kiếm việc làm tốt.

5. Khả năng sư phạm:

Dòng thông tin vô tận đã làm tăng nhu cầu về giảng viên và những người hướng dẫn có khả năng sư phạm cao, đặc biệt trong các lĩnh vực giáo dục, dịch vụ công cộng và dịch vụ xã hội, thương mại và quản lý.

6. Khả năng về khoa học và toán học:

Khả năng về toán học có ý nghĩa rất lớn quyết định đến thành công trong các lĩnh vực y tế, kỹ thuật và khoa học.

7. Quản lý tiền bạc:

Nhu cầu về các nhà môi giới đầu tư, kế toán và những người làm công tác xã hội là vô tận.

8. Quản lý thông tin:

Thông tin hiện nay là nhân tố cực kỳ quan trọng ở tất cả các lĩnh vực hoạt động của con người, đặc biệt là lĩnh vực kinh tế. Nhu cầu sẽ ngày càng tăng đối với các nhà phân tích hệ thống, các chuyên gia trong các lĩnh vực công nghệ thông tin và các nhà điều hành các cơ sở dữ liệu.

9. Ngoại ngữ:

Trong bối cảnh hội nhập hiện nay, thì việc nắm bắt các ngoại ngữ "nóng", như tiếng Nga, tiếng Nhật, tiếng Trung và tiếng Đức, có thể làm tăng đáng kể cơ hội tìm kiếm việc làm tốt và thăng tiến.

10. Quản trị kinh doanh:

Hiện thị trường có nhu cầu rất cao đối với những kỹ năng quản lý, bao gồm quản lý nhân sự, quản lý hệ thống, quản lý các nguồn lực và tài chính, việc nhạy bén nắm bắt được những nhu cầu của người tiêu dùng và có khả năng biến các tri thức đó thành tiền.


3 2
Bạn cần đăng nhập trước khi bình luận
1 năm trước
hay lắm đó bạn
0 0
17/07/2015 09:28
Không gì ngăn được người có thái độ đúng đắn đạt được mục đích của mình; và không gì có thể giúp kẻ thiếu lòng quyết tâm và thờ ơ với sức mạnh vô hình này đạt được ước mơ, dù là nhỏ nhoi đến mấy. ~Thomas Jefferson Cuộc phiêu lưu của tôi bắt đầu vào tháng 10 năm 1966 khi cô Neff – bác sĩ trị liệu cho tôi, người có khả năng khiến những học viên khuyết tật “bất hợp tác” phải run sợ – dẫn tôi vào căn ph.ng cũ kỹ không cửa sổ của mình. Dẫu thường xuyên phải diện kiến với cô nhưng tôi vẫn không thôi kinh h.i mỗi khi bị cô bất ngờ gọi đến. Tôi vốn được gán cho biệt danh “thằng nhóc nổi loạn”- vốn dành cho những đứa trẻ không bao giờ thực hiện đúng yêu cầu của bác sĩ trị liệu – bởi v. sau nhiều năm áp dụng mọi phương pháp cả cổ truyền lẫn tân tiến nhất, tôi vẫn chưa thể phối hợp được các động tác tay chân, và vẫn chưa thể nói chuyện được rõ ràng. “Tại sao mình phải nỗ lực nhỉ?”, đôi lúc tôi tự hỏi. Hôm ấy, dù không phải giờ trị liệu của mình, tôi vẫn bị đẩy vô văn phòng của cô Neff. Tôi sợ chết điếng và không khỏi hoang mang – Mình lại làm g. sai đây? Họ đã thua chứng bệnh của mình rồi chăng? Hay là mình sắp bị đuổi khỏi trường? Cô Neff đặt tôi ngồi trước bàn cô. Thay vì la mắng, cô cho tôi xem vài tấm hình vẽ một vật gì đó từa tựa cái ná bắn chim lớn, nhưng thô sơ hơn. Rồi cô chỉ cho tôi hình một đứa trẻ đang đánh máy bằng dụng cụ kỳ cục đó gắn trên đầu. - Đây là công cụ trị liệu ngôn từ, – cô Neff nghiêm nghị nói, – chứ không phải là đồ chơi hay vũ khí. Chúng tôi nghĩ nó hợp với em nếu em muốn sử dụng. Nhưng nếu tôi thấy em dùng nó để đâm thọc ai đó thì tôi sẽ tịch thu ngay, hiểu không? Tôi khó nhọc gật đầu. Cô nói tiếp: - Sắp tới tôi sẽ hướng dẫn để mẹ em về nhà tập thêm cho em những bài tập luyện cơ cổ. Em chịu khó tập ở nhà vào mỗi sáng. Sẽ mệt đấy, nhưng em có thể làm được. Sau khi cô Neff thuyết giáo với tôi xong là đến lượt bà Clanton. Khác với những bác sĩ trị liệu khác, bà bác sĩ này chưa từng chứng kiến nhiều thất bại của tôi. Bà nói một câu đơn giản: - Tôi nghĩ em làm được mà, phải không? Thế là cuộc hành trình thoát khỏi sự cách ly với thế giới của tôi bắt đầu. Mỗi ngày, ở trường cũng như ở nhà, tôi dùng dụng cụ kỳ khôi kia để lật trang sách đóng gáy lò xo, để chỉ vào hàng chữ trên tấm bảng ngôn ngữ do bác sĩ trị liệu ngôn từ đưa ra, và dĩ nhiên để tập cả những bài tập cổ “ngộ nghĩnh”. Thật không thể mô tả cảm giác ngây ngất trước những thành công đầu tiên trong đời mình. Cứ như một giấc mơ vậy! Trước khi có chiếc que trên đầu ấy, mọi biện pháp các bác sĩ thử cho tôi đều vô tác dụng, mọi người kể cả bản thân tôi tưởng chừng đã tuyệt vọng. Nhưng giờ đây mọi sự đã khác! Cô Neff, cô Clanton – giáo viên chủ nhiệm lớp tôi – cùng các bác sĩ trị liệu đều tin vào khả năng của tôi. Lòng tự tin cũng như hy vọng vào tương lai của tôi được gầy dựng và ngày càng lớn mạnh. Đỉnh cao của cuộc phiêu lưu này là khi cô Neff buộc chặt tôi vào chiếc ghế tựa có tay vịn (vì tôi không thể tự giữ thăng bằng) và đặt trước mặt tôi chiếc máy đánh chữ cổ lỗ sĩ. Cô bảo tôi mở cái máy cũ kỹ đó ra. Thật ngạc nhiên, tôi làm được một cách nhanh chóng! Cô bảo tôi gọi tên mình. Tôi cũng làm được. Cùng lúc đó, các bác sĩ trị liệu khác và cô Clanton cũng đang lặng lẽ chia sẻ vinh quang với tôi từ buồng quan sát bên cạnh. Mọi người tập trung trong phòng cô Neff hôm ấy – kể cả bản thân tôi – nghĩ rằng khả năng giao tiếp của tôi tới đó là hết mức rồi. Nhưng chúng tôi đã lầm. Sau này tôi còn có thể sử dụng cả máy vi tính. So với việc chinh phục ngọn núi Everest hay vượt đại dương bằng bè thì cuộc hành trình của tôi thật nhỏ nhoi. Nhưng đối với tôi, đó là cả một kỳ tích. Nhờ nó mà tôi có được sức mạnh vô hình của niềm tin giúp tôi phá vỡ sự câm lặng đã giam giữ mình suốt 11 năm trời.
2 0
Bạn cần đăng nhập trước khi bình luận
14/07/2015 13:29

Bạn có thể cực kỳ siêng năng, bạn có thể có một trình độ học vấn tuyệt vời, nhưng điều quan trọng nhất là: thái độ của bạn được bao nhiêu điểm?

thái độ

Cuộc phỏng vấn cuối cùng rồi cũng kết thúc. Ba nhà tuyển dụng chúng tôi cùng bàn bạc với nhau để đưa ra quyết định cuối cùng: Ai là ứng viên xứng đáng được nhận vào công ty nhất.

Mary nghĩ rằng nên chọn Sam. Cô hào hứng nói với Mark và tôi:

- Trình độ học vấn của anh ta thật tuyệt vời! Chỉ cần nhìn vào những bằng cấp và chứng chỉ của Sam thì cũng thừa biết anh ta có đủ kiến thức để đảm nhận công việc này.

Nhưng Mark lại chọn Ellen. Anh mạnh mẽ trình bày quan điểm của mình:

- Như mọi người đã biết, kinh nghiệm làm việc và thành tích trong hồ sơ của Ellen cũng đã cho thấy đây là một người siêng năng. Thông qua phỏng vấn cũng như tham khảo ý kiến của những người đã từng trực tiếp quản lý Ellen, tôi kết luận điều đó là sự thật. Ellen quả là ứng viên mà chúng ta đang cần. Một người không sợ nhiều việc!

Tôi im lặng nghe Mary và Mark tranh luận với nhau. Cuộc tranh luận có vẻ không kết thúc nổi vì đôi bên khăng khăng bảo vệ ý kiến của mình. Rốt cuộc họ quay sang hỏi tôi:

- Anh nghĩ sao, Robert? Theo anh, một người có học vấn cao hay là người siêng năng sẽ xứng đáng được nhận vào công ty hơn?

Tôi mỉm cười mềm mòng đáp:

- Học vấn và sự siêng năng đều hết sức quan trọng! Thế nhưng, theo tôi, hai anh chị đã bỏ qua một yếu tố khác…

Mary và Mark chưng hửng nhìn tôi như thể đầu óc tôi đã bị… chập mạch vì làm việc quá căng thẳng. Tôi bình tĩnh giải thích:

- Học vấn là điều không thể thiếu, đúng vậy. Nhưng kiến thức vẫn có thể được bổ sung bất cứ lúc nào! Siêng năng là một phẩm chất hết sức cần thiết nhưng nếu một người chỉ biết làm việc và làm việc mà không nhận ra được điều gì có thể cải thiện hoặc không thể tìm ra một phương pháp làm việc thông minh hơn thì người đó cũng chẳng đem lại lợi ích cho chúng ta.

Nhìn khuôn mặt của đồng nghiệp, tôi biết họ đang nghĩ giá mà đừng mời tôi cùng tham gia đợt tuyển dụng này. Chúng tôi đã mất ba ngày ròng rã để phỏng vấn các ứng cử viên lọt vào vòng cuối cùng. Mary và Mark cũng đã cân nhắc rất kỹ để chọn ra được hai ứng viên xuất sắc nhất. Thể mà tôi lại gạt bỏ cả hai!

Tôi phát biểu:

- Theo tôi, Ruth sẽ là người xứng đáng nhất cho vị trí này!

Mark và Mary sửng sốt nhìn nhau nhưng tôi khoát tay:

- Để cho tôi nói đã. Lý do tôi chọn Ruth là vì thái độ của cô ta.

- Vì thái độ?! – cả Mary và Mark cùng la lên.

- Đúng vậy, thái độ! – tôi lặp lại.

Và nói:

- Xin vui lòng nghe tôi giải thích đã! Ruth có một trình độ học vấn tốt, tất nhiên là không bằng Sam, tôi đồng ý với chị Mary. Thế nhưng những câu trả lời phỏng vấn của Ruth cho thấy cô ta là mẫu người sẽ tìm kiếm một phương pháp làm việc tốt hơn thay vì chỉ biết hì hục làm việc. Người có thái độ làm việc khôn ngoan khác xa với người chỉ biết làm việc để rồi bị lún sâu trong một đống công việc đến nỗi không thể nhìn xa hơn, cao hơn những gì mình đang làm. Điều gây ấn tượng mạnh mẽ với tôi là thái độ của Ruth. Đọc rất kỹ hồ sơ và trực tiếp phỏng vẫn Ruth, tôi có thể khẳng định cô ta có một thái độ hết sức tích cực và khả năng ảnh hưởng tốt đến những người xung quanh.

thái độ
Tôi nhấn mạnh:

- Hẳn hai anh chị cũng đồng ý với tôi rằng công ty đang cần tìm một người có thể nhìn thấy chúng ta đang làm gì và làm như thế nào, một người biết đặt câu hỏi “tại sao” và biết cách tìm ra giải pháp tốt nhất. Trong thời đại ngày nay, khi mà mọi thứ đang thay đổi nhanh đến mức chóng mặt làm phá vỡ rất nhiều quan niệm truyền thống, nhất là với công việc mà chúng ta đang tuyển người thì phẩm chất nói trên của Ruth là cực kỳ đắt giá.

Mark có vẻ đồng ý với tôi nhưng Mary thì vẫn do dự. Cô vẫn bị trình độ học vấn tuyệt vời của Sam “mê hoặc”. Tôi liền bồi thêm một “đòn quyết định”:

- Chị Mary này, chị có thể dạy ai đó một hệ thống lý thuyết nhưng chị gần như không thể dạy người đó có một thái độ tốt! Hơn nữa, trong thời đại thông tin này, những kiến thức cũ chẳng là gì cả so với những ý tưởng mới. Và bằng cấp cũng không quan trọng bằng tài năng và nội lực thật sự!

Mary ngồi im lặng ngẫm nghĩ. Rồi đột nhiên cô hào hứng nói:

- Anh làm tôi nhớ đến bà ngoại mình. Có lần từ lâu lắm rồi, bà đã dạy tôi một điều mà thật tình từ lâu nay tôi đã quên mất. Nhưng nghe anh nói, tôi bỗng nhớ lại tất cả. Để tôi chia sẻ với hai người cách suy nghĩ của bà tôi…

Mary đứng dậy viết 26 chữ cái lên tấm bảng. Mark và tôi nhìn nhau khó hiểu. Mary thản nhiên nói tiếp:

- Nếu đánh số thứ tự các chữ cái thì sẽ như thế này:

A… B… C… D… E… F… G… H… I… J… K… L… M… N… O… P… Q… R… S… T… U… V… W… X… Y… Z

1… 2… 3… 4… 5… 6… 7… 8… 9… 10… 11… 12… 13… 14… 15… 16… 17… 18… 19… 20… 21… 22… 23… 24… 25…26

Liếc nhìn hai khuôn mặt ngơ ngác của chúng tôi, Mary mỉm cười viết tiếp:

KNOWLEDGE (kiến thức) gồm:

K=1 N=14 O=15 W=23 L=12 E=5 D=4 G=7 E=5

Tổng cộng là 96 điểm.

HARDWORK (siêng năng) gồm:

H=8 A=1 R=18 D=4 W=23 O=15 R=18 K=11

Tổng cộng là 98 điểm.

ATTITUDE (thái độ) gồm:

A=1 T=20 T=20 I=9 T=20 U=21 D=4 E=5

TỔNG CỘNG LÀ 100 ĐIỂM!

Thật là một cách diễn tả tuyệt vời! Tôi biết ngay là không cần phải giải thích gì thêm nữa với Mary về tầm quan trọng sống còn của thái độ. Bà ngoại của cô ấy đã làm điều đó một cách thật ấn tượng và độc đáo. Cả ba chúng tôi cùng cười vui vẻ và đồng ý với nhau rằng Ruth là ứng viên xứng đáng được nhận và công ty nhất!

Bạn có thể cực kỳ siêng năng, bạn có thể có một trình độ học vấn tuyệt vời, nhưng điều quan trọng nhất là: thái độ của bạn được bao nhiêu điểm?



6 9
Bạn cần đăng nhập trước khi bình luận
1 năm trước
một câu chuyện hay và ỹ nghĩa
0 0
2 năm trước
hay
0 0
2 năm trước
rất hay rất hay
1 0
2 năm trước
Hay và có ý nghĩa lắm bạn à
1 0
14/07/2015 09:23
Nhiều người trẻ kêu rằng, càng ngày càng chán Tết, Tết gì mà nhạt thế, thậm chí chán hơn ngày thường. Tôi thì nghĩ rằng, các bạn chán Tết bởi các bạn đang tự đánh mất Tết. *** Bài viết này tôi không đề cập đến yếu tố khách quan, tôi chỉ nói đến yếu tố chủ quan, tức là ý thức của người trẻ với Tết. Chẳng hạn với những món ăn ngày Tết, đôi khi chúng ta chỉ chủ động thụ hưởng, kiểu khoanh tay chờ, nếu thấy ngon thì ăn, dở thì thôi bỏ đi. Vậy thì những thứ thuộc về ngày Tết mà chúng ta đang cảm thấy sẽ mất dần đi, là một phần do chính chúng ta, đừng đổ lỗi cho khách quan. mat-tet Có bạn nói rằng, ngày xưa chúng ta nghèo thì thèm thịt, giờ giàu rồi thì không thèm thịt nữa, nên mâm cỗ Tết sẽ không còn nhiều giá trị. Điều đó chỉ đúng một phần. Nhưng đôi khi không phải ăn vào thấy ngon mới vui, mà cách chúng ta chuẩn bị nó, chế biến nó, sẽ gắn kết mọi người lại với nhau. Ngày xưa người mổ lợn, người gói bánh, người giã giò... rồi làm cỗ và chúng ta đều thưởng thức cỗ rất ngon. Bây giờ bạn vẫn có thể làm thế, dù khi ăn có thể chúng ta không thấy ngon nữa, thậm chí chúng ta không cần ăn, nhưng rõ ràng, cái không khí bà cọ lá, mẹ gói bánh, con buộc bánh rồi những câu chuyện râm ran trong cái không khí ấy, nó chính là Tết đấy, chứ đâu phải đơn thuần chỉ là ăn ngon đâu. Là vì, đêm giao thừa các bạn cũng vẫn lượn phố, vẫn cày games, vẫn tụ tập bạn bè... như ngày thường. Trong khi đêm giao thừa là lúc cả nhà sum họp, bạn có thể nói với bố năm qua con chưa làm được cái này, hứa với mẹ sang năm con sẽ làm tốt cái kia, trò chuyện thủ thỉ với ông bà về hồi trẻ như cháu thì ông bà chơi Tết ra sao. Trong một không gian thơm ngát hương trầm với mâm cỗ, ngũ quả, đào quất, đấy là hương vị Tết! Là vì, bạn ngại theo bố mẹ về quê trước hoặc trong Tết. Về quê không có bar, không cafe, 3G thì yếu, chả lướt "phây-búc" tám chuyện được. Trong khi các làng quê đón tết cổ truyền vẫn giữ nguyên phong tục, thì bạn đã bỏ lỡ cơ hội được đi chợ Tết quê với đông nghẹt người và hàng trăm thứ hàng hóa quê, không được cảm giác thịt lợn, giã giò, gói bánh chưng, luộc bánh, không có cảm giác thiêng liêng khi ra nghĩa trang thắp hương mời các cụ về ăn Tết.v.v... Và nhiều thứ tương tự khác khiến bạn mất đi những điều ý nghĩa của ngày Tết. Giờ bạn thử hào hứng lên kế hoạch xem Tết này tặng bố mẹ cái gì, muốn mua sắm cái gì, muốn theo bố mẹ về quê ngày nào, mong được gặp lại những ai trong họ hàng bản quán, muốn khoe với các bác ở quê điều gì, muốn lì xì những ai. Chỉ khi bạn thực sự yêu quý những phong tục cổ truyền ngày Tết, thì Tết mới có giá trị trong bạn. Còn bạn nghĩ Tết cũng chỉ đơn thuần là vài ngày nghỉ, thì bạn sẽ không bao giờ có Tết dù bạn đang sống trong những ngày Tết.
4 0
Bạn cần đăng nhập trước khi bình luận
14/07/2015 09:10
Nói chuyện là hoạt động về giao tiếp phổ biến nhất và nó được diễn ra liên tục trong suốt ngày. Tuy nhiên, không phải ai cũng biết cách nói chuyện có thể khiến người khác làm theo lời của mình, yêu quý mình. Bí quyết nói chuyện gồm nhiều cách như làm thinh, cách chất vấn, cách lắng nghe, cách khen ngợi hay chê trách, cách tăng giảm âm lượng… Sau đây, xin tổng kết lại thành những điều nên và không nên có thể giúp bạn cải thiện phần nào khả năng giao tiếp. 10 điều tối kị 1. Đừng già hàm: điều này sẽ làm cho người khác mất dũng khí, bị động, bị khinh. 2. Đừng chỉ nói về mình: trong câu chuyện, thường cái tôi thực đáng ghét 3. Đừng nói mãi 1 đề tài: của ăn ngon đến đâu, ăn quá cũng ngán. 4. Đừng chỉ trích: muốn hạ bệ người ta mà muốn người ta có thiện cảm với mình à? 5. Đừng cãi lộn: khó có cuộc cãi lộn nào mỗi bên cho mình có lỗi. 6. Đừng hấp tấp: thiếu trầm tỉnh làm sao có nhiều ý hay và cách nói hấp dẫn để thuyết phục đối phương. 7. Đừng ưa bàn tâm sự: Coi chừng có những lỗ hở mà gia đình hay xã hội bí mật bị vạch lưng, bại lộ cách tai hại 8. Đừng có giọng sách vở: Ai cũng ham hiểu biết mà không phải mỗi người chịu kẻ khác lên mặt dạy mình. 9. Đừng làm đòn xóc: định nộp người ta mà người ta không trốn mình sao được. 10. Đừng nói sai tiếng mẹ đẻ: coi chừng người ta đánh giá vốn học ta xuyên qua cách ta sử dụng tiếng Mẹ đẻ. 10 điều nên rèn luyện hằng ngày: 1. Phải thành thật: không cần nói hết các chân lý mà hễ nói thì phải nói sự thật. 2. Phải vị tha: lo cho quyền lợi kẻ khác thì ai mà không quan tâm đến mình. 3. Phải vui vẻ: người ta thích đám cưới hơn đám ma phải không bạn? 4. Phải tế nhị: lời nói thọc sâu trong tâm hồn, gây ấn tượng là lời nói chinh phục. 5. Phải biểu lộ nhân cách: lời tao nhã nói lên tâm hồn đã được luyện rèn, trưởng thành. 6. Phải biết nghe và khen: Ai không thích bộc bạch tâm sự. Ai không thấy mình quan trọng? Hãy đáp ứng các đòi hỏi đó. Họ sẽ yêu quý bạn lắm đấy. 7. Phải nói ít: Nói ít không có nghĩa là câm như hến mà chỉ nói khi cần nói cho người cần nghe vào lúc cần nói. Con vẹt chỉ được khen khi có khách đến nhà nó chào chứ không ai cần nó chào hoài khi mà họ đã ở trong nhà nó gần 1 giờ rồi. 8. Phải tự nhiên: Nói chuyện mà kiểu cách quá như uốn lưỡi khiến người ta xa cách vì quá khách sáo. 9. Phải khiêm tốn: người ta sợ hố hơn sợ núi. 10. Phải biết nhịn: khi tiếp chuyện có biết bao điều ta nghe bất mãn. Phải cho qua. Mỗi người có một quan điểm riêng. Ta đang gieo thiện cảm mà. Có làm được những điều đó thì bạn mới có thể gây thiện cảm, truyền ý, truyền cảm cho đối phương giao tiếp. Như vậy, mọi người sẽ đánh giá rất cao khả năng giao tiếp của bạn và tất nhiên, hiệu quả công việc của bạn cũng sẽ được nâng cao.
4 0
Bạn cần đăng nhập trước khi bình luận
13/07/2015 21:08
"Không thể nào thay đổi ngày hôm qua, nhưng ngày hôm nay vẫn còn cơ hội"
2 1
Bạn cần đăng nhập trước khi bình luận
2 năm trước
nhưng không biết tự tạo cơ hội thì hôm nay cũng ra đi vô nghĩa
2 0