Status hay

13/06/2015 21:41
"Khi chúng ta đối mặt với thời khắc khó khăn đau đớn, mọi thứ có vẻ kinh khủng và bất công vượt ra khỏi sức tưởng tượng của ta, nhưng khi đã vượt qua và chiêm nghiệm lại, bạn sẽ nhận ra rằng: nếu không có thử thách ấy, bạn sẽ không bao giờ khám phá ra tiềm năng, sức mạnh nội tại và lòng khoan dung của trái tim mình để tha thứ, chữa lành vết thương và tiếp tục bước tới."
0 0
Bạn cần đăng nhập trước khi bình luận
13/06/2015 21:39
Bất cứ một quyết định nào cũng có 2 mặt của nó: mặt trái và mặt phải. Nếu nhìn vào mặt trái, bạn sẽ cảm thấy hối tiếc. Nếu nhìn vào mặt phải, bạn sẽ cảm thấy trân trọng. Lựa chọn nhìn vào mặt nào là tuỳ ở bạn.
1 0
Bạn cần đăng nhập trước khi bình luận
13/06/2015 21:33
* Tôi có 1 cô bạn, hiện tại đang học mỹ thuật, rất yêu hội họa, có 1 tâm hồn phong phú với 1 cá tính thật đặc biệt. Mặc dù vậy, trong mắt tôi, cô bạn ấy thật trong veo! Cô bạn tôi có 1 gương mặt rất dễ thương với mái tóc dài đen nhánh, bóng mượt được nuôi kỳ công hơn 15 năm. Điều mà tôi từng ấn tượng về cô ấy chính là mái tóc thề tựa suối nước với ánh mắt trong trẻo như nắng mùa thu. Và, tất nhiê…n, không phải tôi đâu, ai gặp cô bạn tôi cũng ấn tượng cô ấy lắm. Nhìn cô ấy như vậy, dĩ nhiên là mọi người sẽ nói cô ấy rất nữ tính, rất dịu dàng rồi đúng không? Cô ấy có 1 mối tình dài 6 năm, với 1 anh chàng đúng kiểu Mr.Right trong trái tim của các cô gái. Thế thì, chắc bạn sẽ nghĩ rằng: ” Cô ấy quả thật rất may mắn vì được thượng đế ban tặng cho nhiều thứ tốt đẹp, đúng không?”. . Vào 1 ngày đẹp trời, nhóm bạn của tôi đi tụ tập. Cô ấy xuất hiện với 1 mái tóc…không còn tóc! Cô ấy cắt đầu đinh, ngắn gần như cạo trọc. Cả nhóm tôi nhìn cô ấy, há hốc miệng, tròn xoe mắt và không ít người shock. Sau buổi, tôi hỏi cô ấy lý do, cô bạn tôi líu lo với 1 lý do rất ngắn gọn: ” Vì T cảm thấy nhàm chán. Muốn đổi gió. Muốn tạo niềm vui và sự hứng khởi mới trong công việc.” Cần nói thêm, bạn tôi là stylist. Có lẽ, với nhiều người, chỉ cần cắt tóc hỏng thôi cũng cảm thấy tồi tệ lắm, chẳng dám gặp ai nữa. Nhưng bạn tôi vẫn vui vẻ, tự tin ngẩng cao đầu. Cô ấy tin vào sự lựa chọn của mình và cảm thấy vui vẻ, phấn khởi, có thêm sức sáng tạo vì nó. Mặc cho những người đi đường nhìn ngó, bình phẩm, cô ấy vẫn thoải mái, vẫn style vintage dịu dàng, chỉ có mái tóc thề không còn tung bay như trước. Nhưng sao chứ, bạn tôi vẫn rất đẹp, rất đáng yêu và chẳng hề ngổ ngáo, mất dạy, chơi bời hư hỏng như nhiều người đánh giá! Chỉ có điều, khi cô ấy cắt đi mái tóc, cũng là lúc tình yêu 6 năm tan vỡ. Người yêu, chồng chưa cưới của cô ấy không chấp nhận. Anh ấy cho rằng cô bạn tôi “đú đởn, hư hỏng” và không thể chấp nhận 1 người vợ không nghiêm túc, sẽ làm gương xấu cho con cái sau này. Cô bạn tôi đã đồng ý sự chia tay ấy mà không 1 lần níu kéo. Dù rằng, sau đấy cô ấy đã khóc như 1 đứa trẻ lạc mất bố mẹ giữa trời mưa tầm tã. Cô ấy nói, dù rất yêu nhưng cô ấy không thấy tiếc, ngược lại, cô ấy cảm thấy may mắn vì sự đứt quãng giữa đường này. Nếu không, sau này lấy anh, khi mái tóc cô rụng đi, khi da cô nhăn nheo, khi mặt cô xấu xí, liệu có đủ sức để giữ được trái tim anh? Người đã gắn bó 6 năm trời dài đằng đẵng sẵn sàng đánh giá cô chỉ qua vẻ bề ngoài thay đổi? Cô không muốn yêu 1 người chỉ biết nhìn vẻ ngoài mà không hiểu gì về bản chất, con người cô. Và điều tôi muốn nói hôm nay chính là: Hãy luôn là chính mình! Hãy luôn làm những điều bạn thích. Giống như slogan của Hội: ” Mặc họ- hãy sống đi”. Người ta sẽ luôn tìm cách chỉ trích bạn, nhạo báng bạn và hoàn toàn ko đơn giản để tìm được một người chấp nhận bạn như bạn vốn có. Vì vậy mà: hãy sống như bạn cảm thấy là đúng đắn và hãy đi đến những nơi mà trái tim bạn chỉ lối.”Cuộc sống như một màn kịch không có phần tập dượt trước. Hãy hát ca, nhảy múa và yêu mỗi một giây phút của cuộc đời bạn trước khi vở kịch hạ màn không một tiếng vỗ tay” (Charlie Chaplin)
1 0
Bạn cần đăng nhập trước khi bình luận
13/06/2015 21:29
Hãy tìm kiếm điều bạn cần và làm tốt. Và khi tìm được rồi, hãy đặt cả tâm hồn, bầu nhiệt huyết, năng lượng, tham vọng và khả năng của bạn vào đó!
0 0
Bạn cần đăng nhập trước khi bình luận
13/06/2015 21:25
", người ta bước vào giai đoạn căng thẳng ôn thi đại học, còn em xách vali lên thành phố xin việc làm trong khi ước mơ của em là ngành Du lịch. Lí do đơn giản: em không có tiền đi học, nếu đậu cũng không có tiền, cũng một phần do tính bốc đồng của em, thích kiếm tiền, muốn biết cảm giác kiếm tiền như thế nào. thế rồi đi làm, Công việc đầu tiên là bán hàng shop quần áo, em bị đuổi chỉ sau một tuần vì không đạt doanh số, em chuyển sang làm một shop khác, cũng bị chửi te tua vì không biết bán hàng. áp lực quá nên nghỉ, em đi làm ở nhà hàng, công việc cũng không quá nặng nhọc nhưng bị nói xấu với ghen tị. lúc này nghĩ lại, em thấy chán nản, có khi nào em đã chọn sai con đường không, em nghĩ lại ngày xưa ở trong vòng tay bạn bè, thầy cô em đã hạnh phúc thế nào. Nhìn thấy bạn bè ai cũng đi học, được học này học kia,em thực sự rất tủi thân, nhưng em không dám nói, em sợ chúng nó cười em, cười vì ngày xưa chúng nó đã khuyên em thi đh mà e không thi. Rồi em quyết định thi đại học, vừa học vừa làm, em chuyển qua làm ở một quán phở, sáng 6h phải có mặt để dọn dẹp, bưng những tô phở vừa nặng vừa nóng, bụng thì đói meo vì phải dậy sớm nên không ăn sáng được, công việc cứ dai dẳng, luôn chân luôn tay, có lúc khách vào một lúc hai ba chục người, chạy như cướp mà không kịp, bị quản lí chửi, vẫn phải chịu, im lặng. rồi cái lúc mà khách về hết, dọn bàn, thấy họ bỏ thức ăn lại nhiều quá, trong khi bụng mình đói meo, em suýt khóc, em tủi thân. Bây giờ thì em sắp bước vào kì thi THPT quốc gia, em sẽ vừa học vừa làm, vì không có học thì sẽ khổ mãi. Nhiều khi nghĩ đến việc vừa kiếm tiền vừa học, em cũng nản lắm, bởi cứ sống trong cảnh nghèo khổ từ nhỏ em đã rất mệt mỏi, nhưng chỉ còn cách cố gắng, rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười với em. Em từng nghĩ, em sẽ không bao giờ hối hận vì một năm qua, em đã học được nhiều thứ, kiếm tiền không hề đơn giản chút nào, khi còn được đi học là một niềm hạnh phúc, hãy cứ trân trọng hiện tại, và đừng ngừng lại ước mơ".
0 0
Bạn cần đăng nhập trước khi bình luận
13/06/2015 21:21
Niccolo Paganini, một nghệ sỹ vĩ cầm đầy sắc thái và tài năng của thế kỷ 19 đang đứng chơi một bản nhạc khó trong một khán phòng chật kín người. Một ban nhạc vây quanh ông cùng hòa nhạc với ông. Bất chợt, một dây đàn bị đứt và treo lóng lánh dưới cần đàn của ông. Những giọt mồ hôi từ trán ông tuôn ra. Ông lo lắng nhưng vẫn tiếp tục chơi, ứng biến một cách tốt đẹp. Dây đàn thứ hai lại bị đứt trước sự ngạc nhiên của nhạc trưởng. Và ngay sau đó là dây thứ ba. Giờ thì có ba dây đàn bị đứt đang đong đưa trên chiếc vĩ cầm của Paganini, khi người nghệ sỹ bậc thầy này hoàn thành khúc cao trào với chỉ một dây còn lại. Khán giả nhịp chân và trong phong cách lịch thiệp của người Ý, đại sảnh đã ngập tràn những tiếng “hoan hô”. Khi tiếng vỗ tay khen ngợi lắng xuống, người nghệ sỹ vĩ cầm này yêu cầu mọi người ngồi xuống. Mặc dù họ hiểu chẳng còn cách nào để mong ông biểu diễn phần còn lại, nhưng mọi người đều yên lặng ngồi xuống chổ ngồi của mình. Ông nâng đàn lên cao cho mọi người nhìn thấy. Ông gật đầu với người chỉ huy dàn nhạc để bắt đầu chơi lại và rồi quay mặt về đám đông. Với một ánh mắt ngời sáng, ông mỉm cười và nói to: “Đây là Paganini với một dây đàn!” Rồi ông đặt chiếc đàn Stradivarius một dây dưới cằm và chơi nốt đoạn cuối với chỉ một dây đàn. Trong lúc khán giả lắc đầu trong tột cùng kinh ngạc. Cuộc sống của chúng ta có lẽ luôn ngập tràn bao rắc rối, lo toan, thất vọng và những điều bất cập. Thành thật mà nói, chúng ta mất hầu hết thời gian để tập trung và băn khoăn về những dây đàn bị đứt đoạn, dở dang, và những điều bất chợt – tất cả đều không thể đổi thay được. Phải chăng bạn vẫn đang buồn đau vì những cung đàn bị đứt đoạn trong đời? Có phải chỉ với dây đàn còn lại mà bạn sẽ chơi lạc điệu không? Nếu đúng thế, liệu tôi có thể khuyên bạn đừng nản lòng, cứ tiếp tục và bắt đầu chơi lại chỉ với một dây đàn. Hãy để nó ngân lên một giai điệu ngọt ngào mà cả thế giới khát khao với đầy ngẫu hứng. - ST -
0 0
Bạn cần đăng nhập trước khi bình luận
13/06/2015 21:19
Trước sự phản đối kịch liệt của cộng đồng người gốc Hoa ở Singapore khi quyết định dùng tiếng Anh là ngôn ngữ chính thức trong các trường học, ông Lý Quang Diệu nói: 'Muốn chống lại thì hãy bước qua xác tôi". Trẻ em Singapore ngày nay được học trong một nền giáo dục mà ngôn ngữ giảng dạy là tiếng Anh. Về mặt lịch sử, đây là một quyết định đau đớn của Lý Quang Diệu và của đất nước này trong những ngày đầu lập quốc. Lý Quang Diệu hiểu rõ một điều sự thật: muốn thịnh vượng về kinh tế và vươn lên tầm cao thế giới để biến Singapore thành một quốc gia kỹ trị thì không có con đường nào khác ngoài việc phải làm cho trẻ con giỏi tiếng Anh thật sự, ngay từ bé khi bước chân vào nhà trường. Sau hơn 10 năm theo đuổi hệ thống giáo dục bằng ngôn ngữ tiếng Anh kể từ sau ngày lập quốc, Singapore đã có một thế hệ trẻ em tốt về tiếng Anh mà không hề bị kém đi về tiếng Hoa. Những đứa trẻ giỏi tiếng Anh thế hệ đầu này của Singapore vốn xuất thân từ những gia đình mà cha mẹ chúng chỉ là những người đánh cá ở một làng chài nhỏ trên hòn đảo Singapore trước khi Sir Stamford Raffles đặt chân đến. Nhờ có thế hệ trẻ em giỏi tiếng Anh đầu tiên này, Singapore đã cất cánh đi thẳng vào thế giới thứ nhất của các nước tiên tiến, từ thế giới thứ ba. Mấu chốt của triết lý giáo dục của Lý Quang Diệu là trẻ em phải được học tiếng Anh như là một ngôn ngữ thực thụ của chúng. Trẻ cần được nhúng hoàn toàn vào bể ngôn ngữ tiếng Anh. Chúng phải được dạy những thứ sau: kiến thức, cảm xúc, và suy nghĩ bằng tiếng Anh từ nhỏ. Từ đó, trẻ em có được cái gọi là tư duy ngôn ngữ thẳng bằng tiếng Anh. Trẻ học tiếng Anh để làm sao phải cảm được ngôn ngữ này. Và trẻ em Singapore ngày nay đã đạt được điều đó. Giờ đây, họ ở trên đỉnh của thế giới sau một chặng đường dài gian khó nhưng đúng đắn.
0 0
Bạn cần đăng nhập trước khi bình luận
13/06/2015 21:16
1. Hãy cảm thấy thoải mái với việc không biết người khác nghĩ gì Tác giả Marc Chernoff chia sẻ rằng khi bắt đầu viết blog, ông cảm thấy khổ sở về việc liệu mọi người sẽ nghĩ rằng những gì mình viết không đủ hay ho. Thế rồi, ông nhận ra, lo lắng đó chỉ làm ông tiêu tốn năng lượng mà thôi. Và khi tỏ ra “chẳng biết gì”, ông đã cảm thấy thoải mái hơn. Mọi người nhìn nhận về bạn thế nào sẽ là việc của họ nhiều hơn là việc của bạn. Họ thậm chí có thể thích hoặc không thích bạn chỉ đơn giản là vì bạn đã gợi nhớ cho họ về một người mà họ đã từng thích hoặc không thích trong quá khứ, và hoàn toàn không liên quan đến bạn. Vì thế, đây sẽ là câu thần chú cho bạn, đọc nó lên và sau đó đọc thêm một lần nữa “Đây là cuộc sống của tôi, sự lựa chọn của tôi, sai lầm của tôi và những bài học của tôi. Miễn là tôi không làm hại ai thì tôi không cần lo lắng về những gì mà họ nghĩ về tôi.” 2. Nhận thức rằng mọi người không hề nghĩ về bạn Ethel Barrett từng nói rằng: “Chúng ta sẽ suy nghĩ ít hơn về những gì người khác nghĩ nếu như chúng ta biết rằng họ rất hiếm khi làm như vậy.” Nếu bạn luôn cho rằng mọi người đang nghĩ về bạn, nhận xét, phê phán, chỉ trích bạn,…thì đó có thể là “sản phẩm” do trí tưởng tượng của bạn tạo nên. Nỗi sợ hãi và sự bất an của chính bản thân bạn là những nguyên nhân gây nên ảo tưởng này. Bạn đang tự đánh giá mình và đó mới chính là vấn đề. 3. Chấp nhận rằng, quan điểm của người khác không phải là vấn đề của bạn Nếu như có ai đó đưa ra nhận xét về bạn mà chỉ dựa trên vẻ bề ngoài và thiển cận thì đó là việc của họ, không phải của bạn, và để thay đổi những ý kiến đó thì cần dựa vào những quan điểm khác khách quan và hợp lý hơn. Nói cách khác, những ý kiến của người khác về bạn chính là vấn đề của người ta , không phải của bạn đâu. Bạn càng ít lo lắng hơn về những gì người khác nghĩ về bạn, cuộc sống của bạn càng trở nên ít phức tạp hơn. 4. Tự hỏi bản thân rằng “Liệu những gì người khác nghĩ có thật sự quan trọng?" Mọi người sẽ nghĩ theo cách mà họ muốn. Vì vậy, cho dù bạn có sử dụng ngôn từ hay là chọn lọc phong cách của mình kĩ lưỡng như thế nào đi chăng nữa thì họ cũng sẽ có cách để hiểu sai và “đá xoáy” lại. Nhưng điều này có thật sự quan trọng với cả cuộc đời bạn? Hoàn toàn không! Cách người ta đánh giá bạn như thế nào không quan trọng mà cách bạn tự đánh giá bản thân mình như thế nào mới thật sự là quan trọng. Khi bạn đưa ra một quyết định lớn, hãy nhớ rằng , những gì bạn nghĩ về bản thân và cuộc đời của bạn là quan trọng hơn cả những gì mà người khác nghĩ về bạn. Hãy THÀNH THẬT với chính bản thân của mình. Không việc gì phải thấy xấu hổ khi làm những việc mà bản thân cho là đúng. Tự quyết định rằng việc gì là đúng và bám lấy nó. 5. Bạn là độc nhất. Nếu như cách suy nghĩ của bạn giống hệt những người khác thì bạn chẳng suy nghĩ gì cả. Mà nếu chẳng suy nghĩ thì chẳng khác gì bạn không tồn tại. Bản chất con người là đi bắt chước người khác, những người mà chúng ta kính trọng - cha mẹ hoặc người nổi tiếng nào đó - đặc biệt là khi chúng ta cảm thấy không an toàn khi là chính bản thân mình. Nhưng việc cố gắng để trở thành người khác sẽ làm cho chúng ta có cảm giác trống trải. Tại sao lại thế ? Bởi vì những gì chúng ta đánh giá cao về họ lại chính là cá tính riêng của họ - thứ để giúp họ trở nên độc đáo. Để thật sự giống họ, chúng ta nên phát triển cá tính riêng của mình và rồi ta sẽ dần khác họ và trở nên đúng với bản chất của chúng ta hơn. Chúng ta đều có những bản chất riêng và cả những quan điểm độc đáo. Bạn càng cảm thấy thư giãn với sự khác biệt của chính mình thì bạn sẽ càng cảm thấy thoải mái để là chính mình. Hãy mừng vì ta khác biệt, có một chút kì quặc ….sự sáng tạo đặc biệt của bản thân. Nếu cảm thấy bản thân như các mắc cạn thì ngay lập tức hãy tìm dòng sông khác cho chính mình. Đừng thay đổi bản thân, hãy là chính mình. 6. Bạn muốn gì? Hãy quên đi những gì mà bạn không muốn. Tập trung vào việc biết được rằng bản thân bạn đang muốn gì ở thời điểm hiện tại. Tự huấn luyện bản thân để sống cho hiện tại mà không phải hối tiếc về những gì mà người khác đã làm hoặc lo sợ về sự phê bình sắp tới. 7. Nói ra sự thật và sống thật với mình. Cây kim trong bọc cuối cùng cũng lòi ra, và khi đó, bạn sẽ cảm thấy vô cùng cô đơn nếu như đã từng tự lừa dối mình. Vì thế hãy thành thật với bản thân ngay từ bây giờ. Nếu ai đó để bạn trong khoảng thời gian khó khăn và nói: “ Bạn đã thay đổi rồi !”, đó không phải là điều hoàn toàn xấu. Chỉ là bạn đang không sống cuộc đời của mình theo cách của họ thôi. Không cần phải cảm thấy hối tiếc về việc đó. Thay vào đó, hãy trở nên cởi mở và thành thật, chia sẻ những gì bạn nghĩ và tiếp tục những việc mà bạn cho là đúng nhé.
1 0
Bạn cần đăng nhập trước khi bình luận
13/06/2015 21:14
TIẾNG ĐÓNG CỬA CỦA ĐỨA CON HIẾU THẢO Tôi chuyển nhà đến nơi ở mới không bao lâu, cứ mỗi ngày vào lúc trời gần sáng ở lầu trên vang ra tiếng đóng cửa rất mạnh, và kế tiếp là âm thanh của một tràng tiếng chân bước đi tinh tinh tang tang. Những ngày kế tiếp, tiếng đóng cửa cũng đúng giờ ấy vang lên khiến tôi không sao chịu nổi, chẳng lẽ phải lên lầu để tranh luận. Mẹ tôi khuyên: “Chúng ta mới chuyển đến, con làm như vậy có thể hơi thiếu suy nghĩ và dễ làm mất lòng hàng xóm”. Tôi suy nghĩ hoài và hỏi ý kiến mẹ: “Vậy thì chúng ta đi tìm trưởng dân phố, thử xin cô ấy giúp được không?” Mẹ tôi đồng ý. Cô trưởng dân phố nghe chúng tôi trình bày xong thì khuyên nhủ và an ủi tôi rằng: “Chị cố gắng chịu đựng tiếng đóng cửa của gia đình bất hạnh đó một thời gian. Nửa năm trước, người cha bị tai nạn xe qua đời; người mẹ bị ung thư, nằm dài trên giường không đi lại được. Tôi đoán, tiếng đóng cửa đó là của đứa con. Nghĩ lại cũng thật đáng thương, xin chị khoan dung cho!”. Đúng vậy, cậu ta khoảng 16, 17 tuổi, trông thật thông minh. Tôi tự nhủ: “Phải cố chịu đựng thôi”. Mấy ngày sau tiếng đóng cửa vẫn cứ như vậy, và rốt cuộc tôi đành lên gõ cửa căn hộ nọ. Cậu bé đó ra mở cửa, hốt hoảng run cầm cập xin lỗi tôi: “Dì! Cháu xin lỗi, sau này cháu sẽ ráng cẩn thận…”. Tối hôm sau, tôi vừa thiu thiu an giấc thì tiếng đóng cửa quen thuộc đó lại vang lên đập mạnh vào tai nghe chát chúa, mẹ tôi an ủi: “Nhẫn nhịn đi con, có lẽ thằng bé đã thành thói quen, từ từ rồi nó sẽ sửa đổi”. Mấy ngày kế tiếp, đúng như lời mẹ nói, tiếng đóng cửa đó biến mất. Tôi nằm trên giường nín thở lắng tai nghe, tiếng chân cũng nhỏ đi nhiều, bước đi nhè nhẹ xem ra rất cẩn thận. “Mẹ! Mẹ nói thật đúng”, tôi vừa dứt lời, hai mắt mẹ tôi bỗng nhiên ngấn lệ, bà nghẹn ngào nói: “Mẹ thằng bé trên lầu đã ra đi rồi, mấy ngày qua thằng bé ban ngày đi học, ban đêm đến quán ăn chạy bàn, nó đi làm thêm để kiếm tiền chạy chữa cho mẹ, nhưng rồi bà ấy vẫn mất…”. Một tối nọ, bất ngờ tôi gặp cậu bé ấy ở cầu thang của dãy lầu, nó cúi thấp đầu đau buồn bước đến gần tôi nói: “Dì! Chắc dì bị mất ngủ nhiều, mấy ngày trước cháu làm ảnh hưởng giấc ngủ của dì, thật là có lỗi”. Một lát sau, cậu bé nói như run lên: “Tiếng đóng cửa mạnh như vậy là do cháu cố ý. Mẹ cháu mỗi ngày một yếu, nói không được, khả năng nghe kém dần, cháu đóng cửa mạnh là muốn để mẹ biết được con mình đã về mà yên tâm đi vào giấc ngủ, sau này sẽ không còn nữa đâu…”. Cậu bé nói gì?! Tôi như không nghe được nữa, lệ từ hai khóemắt tôi cứ tuôn trào ra…
0 0
Bạn cần đăng nhập trước khi bình luận